Hiển thị các bài đăng có nhãn tả văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

CÔ ĐƠN THÌ ĐÃ SAO?

Người có duyên, có phận rồi sẽ đến được với nhau mà thôi. Giờ thì cứ vui chơi, cứ bay nhảy, cứ mạnh mẽ, cứ tự do cho thỏa thích. Đến khi ta chán tự do rồi hãy đi tìm ai đó khiến cho ta không còn cảm thấy cô đơn.


Từng ngày cứ trôi qua theo dòng đời tấp nập, ta cứ chạy theo cuộc sống có hàng trăm bộn bề, vội vã. Không kịp dừng chân để chờ ai đó có thể gần kề...

Đôi khi ta cứ tự hỏi lòng mình rằng có phải ta đã đi quá nhanh hay không? Bởi vì thế chẳng có ai có thể đuổi kịp, bởi vì quá vội vã nên ta đã cô đơn ngần ấy thời gian đó sao? Nhưng mà rồi ta lại nhận ra, à không phải đâu, chỉ là ta đã quen với cô đơn rồi cho nên có hay không cũng chẳng sao. Rồi lại cứ thế tự hờn dỗi bản thân rằng sao lại quá nghiện cô đơn đến thế. Phải chẳng ta đã quá mạnh mẽ để có thể không cần dựa vào một bờ vai vững chãi của ai đó, nắm lấy đôi bàn tay to lớn của ai đó chăng?

Cô đơn ấy à? Đơn giản chỉ là tự yêu lấy bản thân mình, tự chăm sóc lấy bản thân mình thôi mà. Tiền tự tiêu, thuốc tự uống, đẹp tự ngắm, tối tự chúc ngủ ngon, sáng tự chúc ngày mới vui vẻ, lễ tết tự đưa mình đi chơi... Tất cả chỉ là tự ta thôi. Chỉ có vậy thôi cũng đủ khiến cho bản thân tự cảm thấy hạnh phúc lắm rồi, đâu cần phải dựa dẫm vào ai kia? Đâu cần phải phụ thuộc vào ai kia?




Có một số người, họ không thể chịu đựng được cô đơn quá lâu. Cứ nắm vội lấy một bàn tay nào đó đang xòe ra trước mặt, để rồi chợt nhận ra cứ vội vã yêu, là vội vã rời. Đâu phải ai cũng có thể may mắn với những tình yêu bất chợt để đi đến hạnh phúc cuối cùng đâu? Rồi cứ thế qua cuộc tình này rồi cuộc tình khác, bàn tay này đến bàn tay khác họ vẫn không thể tìm được cái gọi là đích đến cuối cùng của chính mình. Cứ giữ tình cảm mông lung như vậy có phải tự phá hoại tuổi thanh xuân của mình hay không? Đừng vội vàng buồn chán cô đơn, khi đi nắm lấy nhầm rồi buông bỏ chỉ làm cho trái tim ta thêm đau đớn mà thôi.


Trên phố đầu đông giá rét, thấy ai cũng ấm với bàn tay còn lại của mình. Riêng ta thì cứ tự nắm lấy tay ta thoát khỏi cái mùa đông giá rét này. Có lẽ ta đã quá quen với nó rồi. Nhiều khi cứ tự mình thắc mắc, liệu ta không cảm thấy tủi thân hay sao? Liệu ta không cảm thấy buồn hay sao? Không cảm thấy lẻ loi khi yếu lòng hay sao? Ai bảo là không chứ? Tất nhiên là ta có, có nhưng đâu có thể cứ nắm bừa một bàn tay ai đó ngoài kia được? Chỉ là ta đang đợi, đang đợi một người phù hợp với ta. Rồi sẽ có mà, chỉ là người ta chưa đến thôi đúng không?


Người ta thường bảo, cứ cô đơn hãy cứ đi thật nhanh, bởi thế bây giờ ta cứ bước đi như gió, không chú ý đến bất kì ai. Bởi vì thế ta mới cô đơn. Nhưng rồi một ngày kia, sẽ có ai đó níu tay ta lại. Rồi nhất định ta sẽ bước đi thật chậm với ai kia.


Ừ thì ai kia hiện giờ không tồn tại đấy, chỉ là ta đang mơ mộng viển vông mà thôi, nhưng cái viển vông đó đâu phải không thành hiện thực, chỉ là người ta chưa đến.


Cứ để chờ đợi ai kia đến, ta cứ tự yêu lấy bản thân ta bây giờ, cứ bảo quản tim ta cho thật tốt, việc gì phải vội vã đi tìm? 
Người có duyên, có phận rồi sẽ đến được với nhau, dù sao ít nhất trên cuộc đời cũng sẽ có một người hòa hợp với ta mà thôi. Giờ thì cứ vui chơi, cứ bay nhảy, cứ mạnh mẽ, cứ tự do cho thỏa thích. 
Đến khi ta chán tự do rồi hãy đi tìm ai đó khiến cho ta không còn cảm thấy cô đơn. 
Cô đơn thì sao? Cô đơn thì vui chứ sao? 
Người hiện đại đâu phải ngại cô đơn...

ĐỪNG CHỌN SAI ĐỂ SAU NÀY PHẢI HỐI TIẾC

"Sinh ra làm thân đàn bà đã khổ, nhưng chọn nhầm người đàn ông của đời mình thì càng khổ hơn..."

Tôi vốn là người không mấy tin vào những câu chuyện định mệnh hoặc có duyên mới gặp, những thứ đó thật ra rất khó để mà gởi gắm lòng tin. Trong tình yêu cái na ná thì có hàng trăm hàng ngàn cảm giác, nhưng đứng giữa sư chọn lựa, cuối cùng ta chỉ được quyền lựa chọn một người duy nhất để gởi gắm tình cảm nhỏ bé này cho họ mà thôi.

Người ta hay nói, khi yêu cái gì cũng thật đẹp và lung linh, huyền ảo. Cảm giác chớm nở của tình yêu là thích một người, nhưng thích và yêu dường như là hai câu chuyện vốn dĩ rất khác nhau. Thích một người thì nhẹ nhàng hơn yêu. Người ta hay lầm tưởng, yêu và thích là một, để rồi ít lâu sau người ta mới chợt nhận ra, có những cảm xúc rất mơ hồ và tình cảm cũng chỉ là nhất thời.

Để chọn một người đàn ông mà gởi gắm thân xác nhỏ bé cả đời thì không phải là chuyện đơn giản. Điều đầu tiên, trước hết ta phải hiểu rằng: "mình có yêu anh ta, muốn dâng hiến cho anh ta tất cả và khi ở bên anh ấy, ta luôn cảm thấy bình yên hơn tất cả những người đàn ông đã từng đi ngang qua cuôc đời ta trước đây" - đừng vì sự nũng nịu, ương bướng của con tim mà ta không đủ lý trí để phân biệt đúng sai là gì?

Mẹ tôi hay nói "Thuyền theo lái, gái theo chồng", khi đã quyết định gởi gắm con gái yêu cho người ta, thì mẹ cũng chỉ như người dưng, bán con đi rồi thì dù con có khổ cực, hay là người con chọn không mấy tử tế, mẹ cũng chỉ có thể đứng và nhìn thôi. Dù ruột gan mẹ đứt từng khúc, lòng mẹ đau đớn đến mấy thì mẹ cũng phải cam chịu thôi. Vì đó là người con đã - đang lựa chọn, sướng thì nhờ, khổ thì con chịu.


Khi còn trẻ, chúng ta hãy biết chọn lựa và phân biệt. Bởi vì bây giờ hay chính lúc này đây, chúng ta có quyền, có quyền quyết định tương lai và cuộc đời mình sẽ đi về đâu. Trước khi làm người vợ, tôi nghĩ mọi người hãy chắc chắn: "chồng-tôi-là-người-tôi-chọn-không-sai". Cuộc đời này, ngày này qua ngày nọ, tháng này lại qua tháng kia. Đâu ai biết được, bao nhiều ngày hạnh phúc, bao nhiêu người khổ cực?

Chúng ta chỉ không có quyền lựa chọn nơi sinh, chọn cha mẹ, nhưng chúng ta lại có quyền định đoạt một cuộc đời sung sướng. Tại sao chúng ta không biết nắm bắt cơ hội ngay trước mắt, mà để sau này phải hối tiếc ngày-trước-mình-đã-không-làm-như-thế?

Bài đăng phổ biến

Tổng số lượt xem trang

132
123
Được tạo bởi Blogger.